2014 – Năm tuyệt vời nhất của Tiểu Mân ^^~

The WordPress.com stats helper monkeys prepared a 2014 annual report for this blog.

Here’s an excerpt:

The Louvre Museum has 8.5 million visitors per year. This blog was viewed about 1,900,000 times in 2014. If it were an exhibit at the Louvre Museum, it would take about 82 days for that many people to see it.

Click here to see the complete report.

Ngừng hoạt động

1000175_521911591198607_204341709_n

Aaaaaaaaaââââââââaaaaâââaaaaaaaaaaaaaaaa, phát điênnnnnnnnnnnnnnnnnn.

Cuối cùng thì những đứa con tinh thần nhà ta cũng không tránh khỏi thảm cảnh bị up lên wattpad, toàn bộ luôn T^TT^T Các bạn bỏ công sức ra cop lại từ đầu rồi up lên như thế để làm gì chứ, không một lời xin phép, không một câu hỏi han, và ăn cắp công sức + thành quả lao động của người khác một cách đương nhiên như thế đấy.

Một trong những lý do các editor cứ nản rồi bỏ dần đây này, thấy đứa con tâm huyết bao tháng trời của mình bị người khác sử dụng *tự nhiên* như thế thì sao mà không nản chí rồi mệt mỏi cho được :(((((((((((((( Vâng, giờ thì mình hiểu rồi :((((

Mình không quá khắt khe khi các bạn hỏi để up lên nguồn khác, nhưng ít nhất cũng vào nói với mình một tiếng và trích nguồn chứ :((((((((

Tuần trước Mân vừa bị tai nạn khâu mấy mũi ở đầu xong, nghỉ học 2 tuần đến giờ vẫn chưa đi đc, chuyện phiền lòng thì cứ liên tiếp kéo tới……

Hay tại mình dễ tính quá nhỉ? Có bao nhà cũng edit nhiều truyện mà có bị up lên wattpad đâu, hay phải “tự hào” vì truyện mình hay quá nên được chọn =.=

Thế đấy, đang xem xét vài bộ truyện định come back nhưng có lẽ giờ mệt mỏi rồi, nghỉ vô thời hạn nhé :(

Vẫn yêu các độc giả thân thương của ta nhiều lắm lắm, nhưng mà có lẽ ta không chịu nổi việc công sức của mình bị lấy đi dùng một cách trắng trợn như vậy nữa đâu.

Như lời hứa, vẫn sẽ không bao giờ đóng cửa nhà, hoan nghênh bất cứ ai ghé thăm :(

Tâm sự

look.com.ua-52272

Xin chào các độc giả yêu quý của Mân :)

Đã lâu lắm rồi không gặp nhỉ? Hì, cuộc sống luôn bận rộn và có quá nhiều thứ cần làm, Mân cũng chỉ mới đang bước một chân ra khỏi trường học để vào cuộc sống thôi, nên càng bận rộn hơn gấp bội :(

Đã suy nghĩ nhiều lắm, lung lắm, nên phải viết ra hẳn một bài post để tâm sự với mọi người.

Mân lập ra nhà này là để dành cho Bân Bân và Hạo Hạo, vì tình yêu giành cho bộ truyện này, thật sự không ngờ nó nhận được nhiều sự ủng hộ của mọi người đến vậy, vô cùng cảm ơn :) Đôi lúc cứ nghĩ, có lẽ nên ngừng lại tại đây, để chốn này chỉ thuộc về một mình Bân Bân và Hạo Hạo *Bảo tiêu không tính :p*, nhưng lại nuối tiếc lắm… Bạn biết đấy, khi mình làm một bộ truyện đủ dài, thì sẽ dành cho nó tình cảm như yêu một tình yêu mới vậy…

Có một số bộ truyện dự định rồi, nhưng thực sự chưa có bộ nào yêu đủ như Bân Hạo cả… và cũng đang bận rộn nữa… nên cứ mãi chần chừ thôi….

Có lẽ ta sẽ lặn một thời gian, và trồi lên vào một ngày đẹp trời không xa, chẳng hạn như lễ kỷ niệm 1.500k views chăng :)) hoặc 1 vài dự án nhỏ nhỏ nào đó mà ta trót yêu, ừm, hoặc khi ta đã làm tạm xong việc của mình và muốn thư giãn trở lại…

*ôm thật chặt* Chúng ta sẽ gặp lại nhau :) 

PN6 – Hạnh phúc

Phiên ngoại 6: Tình yêu của yểng nhỏ (2)

10557265_924411844242310_2687298272462810876_n

Lý Thịnh Đông nổi giận, hắn đè người kia xuống cứ thế mà vận động trên giường, không thèm để ý vật nhỏ đập cánh trên ngăn tủ kia, quyết đoán làm xong một lần. Đây là một trận đánh vô cùng ác liệt, sau khi xong việc ngay cả Lý Thịnh Đông cũng thở hồng hộc, nằm đè lên người Lý Hoa Mậu nửa ngày không đứng lên.

Lý Hoa Mậu bị đặt ở phía dưới, dùng tay huých huých Lý Thịnh Đông: “Đứng lên.”

Lý Thịnh Đông không chịu dậy, cọ qua cọ lại còn muốn được nước lấn tới thêm lần nữa: “Đợi lát nữa đi, thắt lưng anh không đau sao? Tư thế xoay người lúc nãy, tôi gần như thiếu chút nữa vặn gãy eo anh rồi…”

Lý Hoa Mậu nghe vậy lỗ tai đỏ lên, dùng sức nhéo hắn: “Đi xuống mau!”

Lý Thịnh Đông không chịu, giở trò, một bên sờ một bên tiếp tục ghé vào bên tai người ta mà buông lời cợt nhả: “Tôi lưu manh cũng chẳng phải một hai ngày, anh nhanh chóng mà nghỉ ngơi đi, rồi chúng ta tiếp tục…” Câu nói còn lại chỉ còn biến thành tiếng thì thầm, vừa nói vài câu, không hề bất ngờ nhìn thấy người nọ ửng hồng lan từ lỗ tai đến cổ.

“Cút đi! Tôi không… A… Đừng, đừng, đừng! Lý Thịnh Đông cậu đừng sờ như vậy… A a! Ưm…”

Giường nhà lưu manh họ Lý lại bắt đầu vang ken két, yểng nhỏ đậu trên tủ đầu giường đã chán nhìn. Yểng nhỏ ăn hết gói thức ăn cho chim trên ngăn tủ xong, chậm rãi rỉa lông rồi tự mình bay ra ngoài phòng khách chơi.

Sau khi ông chủ Lý thỏa mãn, việc thứ nhất khi xuống khỏi giường chính là bắt yểng.

Hắn học theo thủ đoạn của đại thiếu gia Bạch, vứt con yểng đáng ghét này ra ngoài ban công rồi đóng cửa. Yểng nhỏ liên tiếp bị đối đãi thô bạo, nhưng nó ứng biến đặc biệt nhanh – lần này vật nhỏ không thành thật đứng bên ngoài, nó khép cánh, học người ho khan, hắt xì.

Lý Hoa Mậu từ trong phòng tắm đi ra chợt nghe thấy tiếng ho khan của yểng nhỏ, thật sự là vô cùng đáng thương, anh nghe thấy tiếng ho khan ấy, nhịn không được đi qua xem.

Yểng nhỏ biết Lý Hoa Mậu, hai ngày nay đều là người này cho nó ăn. Nó ngước lên đỉnh đầu đã trọc một nửa, lông chim trên người tán loạn, đáng thương tội nghiệp nhìn Lý Hoa Mậu, dùng sức hắt xì một cái: “Hắt xì!!”

Lý Hoa Mậu không đành lòng, cách một cánh cửa thủy tinh nói chuyện với nó: “Về sau còn dám nghịch ngợm nữa không?”

Yểng nhỏ cúi đầu nhận sai.

Lý Hoa Mậu bị vật nhỏ chọc cười: “Nói chút lời dễ nghe xem nào!”

Yểng nhỏ biết nghe lời, lập tức nghiêng đầu lảnh lót: “Chúc mừng phát tài, phát tài lại phát tài!”

Lý Hoa Mậu mở cửa ban công ra cho vật nhỏ vào: “Lần sau không được học nói lung tung, bằng không sẽ mặc kệ mày đấy.”

Yểng nhỏ mổ mổ ống quần Lý Hoa Mậu, coi như lấy lòng. Nhưng sau đó lúc Lý Thịnh Đông bắt nó nhét vào lồng chim treo ngoài ban công, yểng nhỏ vẫn kháng nghị một chút, nó không thích ban công, nó là vua chim ở đây!

Lý Thịnh Đông vươn tay ném nó vào: “Thành thật chút đi! Nếu không nghe lời, lát nữa sẽ nướng mày.”

Yểng nhỏ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, đành ngoan ngoãn đứng ngoài ban công, ngồi xổm trong lồng sắt u buồn. Nó cảm thấy ở đây thật đáng ghét, trước kia tại chỗ Đinh Hạo, chỉ có buổi tối mới bị nhốt ngoài ban công, bây giờ tên cao to thô lỗ này ngay cả giữa trưa cũng muốn đẩy nó đi… Yểng nhỏ thật ủy khuất.

Vật nhỏ bắt đầu hoài niệm cuộc sống ở trấn. Nó liếc mắt nhìn bồn hoa ngoài ban công, khinh thường quay đầu, nó cảm thấy ‘cây’ ở đây không cao bằng chỗ nhà bà Đinh, ngay cả khóm lan có thể ẩn thân cũng không có. Lại nghiêng tai lắng nghe bên ngoài, liên tục vài ngày đều không nghe được thanh âm đậu xào thân thiết mà quen thuộc… Đậu xào nó yêu như sinh mạng…

Nơi này thế nhưng ngay cả ông bán đậu xào cũng không có!!

Yểng nhỏ hoàn toàn bi phẫn.

Loại thuốc đặc trị chứng u buồn thời kỳ trưởng thành này, chính là yêu đương. Tình yêu của yểng nhỏ, trong một khoảnh khắc Lý Hoa Mậu tan tầm vào cửa, đột nhiên xuất hiện.

Nói chính xác hơn, là từ khi nhìn thấy con chim trong tay Lý Hoa Mậu, yểng nhỏ bắt đầu lâm vào tình yêu. Đó là một con chim yểng bé xíu màu đen, mỏ vàng, sau tai có một đám lông vàng sáng, cực kỳ giống yểng nhỏ. Yểng nhỏ vây quanh nó nhảy qua nhảy lại, thử dùng miệng giúp nó rỉa lông.

Chim nhỏ kia rõ ràng bị thương, kháng cự ý tốt của yểng, dùng sức mổ nó một ngụm.

Yểng nhỏ bị mổ đau, ủy khuất đứng một bên, nghiêng đầu đánh giá nó. Yểng ta cảm thấy, đây thật sự là một con chim nhỏ xinh đẹp, chỉ có bộ lông đen xinh đẹp như vậy, cùng chiếc mỏ nhỏ nhắn màu vàng rực rỡ, mới xứng đáng với vẻ đẹp trai của mình. Đúng, yểng nhỏ ưỡn ngực, nó bắt đầu thể hiện vẻ đẹp trai của mình.

Lý Hoa Mậu đang đứng đó giải thích lai lịch con chim này cho Lý Thịnh Đông, chưa kịp nhìn thấy hành vi ngu ngốc của yểng nhỏ: “… Tôi đang đi ở ven đường, nó liền ngã ‘bịch’ một phát từ trên cây xuống! Tôi nhặt lên cẩn thận xem xét rồi, không bị thương gì. Này, Lý Thịnh Đông, cậu nói thử xem có phải nó ngủ ngủ đến hôn mê rồi… ngã xuống không?”

Lý Thịnh Đông nghe thấy buồn cười, đi qua xem. Con yểng kia rơi không nhẹ, lúc này vẫn đang choáng váng đầu óc, thấy Lý Thịnh Đông cũng không chút lưu tình mổ một ngụm.

Lý Thịnh Đông nắm miệng nó, nhìn con chim kia quẫy đạp mới buông ra: “A, vẫn rất có tinh thần!”

Lý Hoa Mậu để con chim này ngoài ban công, không cho Lý Thịnh Đông tiếp tục bắt nạt nữa: “Đừng chọc nó, vừa mang đến bệnh viện thú y xem rồi, nuôi vài ngày là khỏi. Nhưng trên người nó không có dấu hiệu gì, có thể là yểng hoang…”

Lưu manh Lý mặc kệ mấy thứ đó, đẩy Lý Hoa Mậu vào phòng bếp: “Tôi đói bụng rồi.”

Lý Hoa Mậu lấy tạp dề ra chuẩn bị nấu cơm: “Đợt lát nữa đi, rất nhanh sẽ xong… Này! Cậu làm gì đấy!”

“Giúp anh đeo tạp dề mà.” Lưu manh Lý nghiêm trang nói, nhưng sau khi hắn giúp người ta đeo tạp dề xong, lại bắt đầu cởi quần người ta: “Tôi ăn trước… Một lần…”

“Chết tiệt! Cái đồ lưu manh nhà cậu… Ô!!”

Thanh âm sau đó liền nhẹ hơn rất nhiều, lưu manh Lý rút kinh nghiệm lúc trước, đóng cửa phòng bếp lại.

Yểng nhỏ bây giờ cũng chẳng có tâm tư lo tới bọn họ, nó đang vội vàng lấy lòng người bạn mới của mình.

Con yểng mới tới nhỏ hơn hẳn nó, màu lông cũng không sáng, nhưng yểng nhỏ vẫn thật thẹn thùng. Yểng ta đẩy đẩy chén thức ăn của mình về phía nó, ý bảo nó đến ăn vài miếng. Vì biểu hiện thành ý, yểng nhỏ thậm chí còn tự mình bay qua một bên, tránh ở một góc ngoài ban công.

Con chim mới tới có chút cảnh giác, thử nửa ngày mới ghé qua, nhẹ nhàng mổ vài ngụm, lại lập tức nhảy ra. Nhìn yểng ta không có phản ứng gì, lại tiếp tục nhảy vào ăn hai miếng, lại lập tức nhảy ra…. Cứ như vậy nhảy qua nhảy lại hơn mười lần, nó mới ăn no.

Đợi cho tới khi Lý Hoa Mậu có thể đi ra khỏi phòng bếp, yểng nhỏ đã sóng vai ngồi xổm trên lan can cạnh người bạn mới của mình.

Chú yểng mới nhặt được này có vẻ thân cận người, nhất là người đã nhặt mình khi ngã xuống khỏi cây. Lúc Lý Hoa Mậu lần thứ hai đi vào cho ăn hoa quả, nó bắt đầu biểu hiện thiện ý, hào phóng ăn một ngụm hoa quả Lý Hoa Mậu đem tới.

Lý Hoa Mậu vô cùng cao hứng, thử sờ sờ nó. Con yểng kia sửng sốt một chút, rồi lập tức lủi vào một góc trong giá áo! Ngậm hoa quả cảnh giác nhìn Lý Hoa Mậu, vừa nhìn vừa ăn.

Lý Hoa Mậu bật cười vui vẻ: “Thật ngốc! Nếu vậy thì… gọi mày là Ngơ Ngác được không?”

Lúc trước đã nói qua, con yểng kia có vẻ không sợ người, là một vật nhỏ rất có linh tính, cho dù đến một nơi xa lạ cũng học nói rất nhanh. Chim ngốc kia ăn xong hoa quả, liền nói với Lý Hoa Mậu một câu mới học được: “Biến!!”

Yểng nhỏ nhà Đinh Hạo đang lâm vào bể tình, nhất thời bị mị lực của nó chinh phục, say mê nhìn sang.

Mũi Lý Hoa Mậu vốn đang ngứa, bị con chim kia nói một câu như vậy, chợt bị kích thích hắt xì một cái. Tính tình của anh tốt hơn Lý Thịnh Đông, nghe vậy cũng không quá tức giận, đặt chỗ hoa quả còn lại cạnh lồng chim rồi đi ra ngoài.

Yểng nhỏ nhảy qua mổ một miếng hoa quả, ân cần đưa qua cho người ta. Chim ngốc kia chưa từng bị theo đuổi kịch liệt như vậy, thấy nó lại đây, liền nhảy ra sau, vô cùng oanh liệt – ngã xuống!

Lý Hoa Mậu nghe thấy tiếng vang liền tới xem xét, khóe miệng không thể kiềm chế được nhấc lên: “Ngơ Ngác, mày thật vô dụng! Nó cắn thì mày sẽ không cắn lại sao… Chậc chậc, quên đi! Cho bọn mày vào phòng khách vậy! Cứ như vậy sớm muộn gì cũng ngã gãy chân, ha!” Anh không nghĩ nhiều, tưởng rằng hai con yểng đang đánh nhau!

Hai con yểng nghiêng đầu nhìn con người kia than thở nửa ngày, sau đó, cửa ban công mở lớn. Đối với chúng nó mà nói, tương đương rộng mở một vùng trời đất mới!

Yểng nhỏ nhà Đinh Hạo kia có nhiều tật xấu, chưa được vài ngày liền dẫn chim ngốc vào phòng bếp, tiêu đỏ, tiêu xanh tiêu gì cũng ăn no! Chim ngốc không có hứng thú với hạt tiêu, ngược lại rất thích ngồi ở máy hút mùi nhà Lý Hoa Mậu, đôi lúc đi vào lúc Lý Hoa Mậu đang nấu cơm, nghiêng đầu đứng trên ống thông gió. Lý Hoa Mậu xào rau, nó hay quay mông ra với Lý Hoa Mậu.

Lý Hoa Mậu nghĩ rằng đây là nó muốn thân cận với mình, cũng không đuổi ra ngoài. Mãi tới khi một ngày tan tầm trở về, nhìn thấy một lỗ thủng lớn trên ống thông gió máy hút mùi, lúc này mới hoảng hốt! Con chim ngốc anh nhặt được kia chạy thì chẳng sao, nhưng chim nhà Đinh Hạo thì đừng có bỏ trốn theo đấy nhé! Biết làm thế nào giải thích với người ta đây!

Hai vị người lớn nhà họ Lý trong trong ngoài ngoài tìm kiếm một lần, hận không thể dán giấy ‘Tìm chim bay lạc’ trong toàn khu nhà! Đúng lúc đó, từ phía ban công truyền đến một tiếng chim kêu yếu ớt. Lý Hoa Mậu tinh thần tỉnh táo, lập tức đi qua xem, nằm bên trong bồn hoa chính là yểng nhỏ nhà Đinh Hạo! Trên đùi còn có chiếc vòng bạc nhỏ nữa!

Yểng nhỏ ngẩng đầu bốn mươi lăm độ ngước nhìn lên trời cao, bi thương vì tình yêu đã mất đi, loại tình cảm đau tận xương cốt này, quả thật không thể chịu đựng nổi.

Yểng nhỏ thất tình. Con chim nó coi trọng cũng không ngốc, người ta vì tự do, chịu nhục, nằm gai nếm mật, rốt cục sau khi mổ thủng ống thông gió chiếc máy hút mùi xa hoa nhà ông chủ Lý, một lần nữa giương cánh bay về với tự do. Công trình lớn lao này, khiến chiếc máy nhà ông chủ Lý Thịnh hoàn toàn báo hỏng.

Phiền toái cùng theo đến không chỉ như vậy, Đinh Hạo cũng tìm tới cửa. Cậu đi công tác với Bạch Bân trở về, khẩn cấp đón yểng nhỏ về nhà, vừa mở lồng sắt ra liền phát hiện không đúng! Đây, đây rõ ràng là gầy mất một vòng mà!! Hơn nữa còn bắt đầu rụng lông! Vật nhỏ này bị rụng lông mà vẫn không kêu la!

Hơn nữa, vừa đến buổi tối, lúc trăng lên cao, yểng nhỏ lại bắt đầu ngâm tụng thơ ca dưới ánh trăng: “Gặt lúa – giữa trưa nắng! Mồ hôi rơi – lúa gieo vào đất!” Đây là bài thơ ba nó nhắc đi nhắc lại đã mười mấy năm, cũng là bài thơ duy nhất nó biết tới.

Đinh Hạo bị yểng nhỏ thâm tình đọc thơ diễn cảm cho nghe mấy đêm liền, đầu phình to, đây tuyệt đối là có vấn đề.

Đinh Hạo cầm theo lồng sắt, tới nhà ông chủ Lý Thịnh khởi binh vấn tội. Lý Thịnh Đông không phải dễ chọc, hắn kể lại tất cả sự tình lại một lần cho Đinh Hạo, trọng điểm đặt ở chiếc máy hút mùi bị hỏng nhà mình: “Đinh Hạo, tôi cũng có tổn thất mà! Vẫn là trên vật chất! Nhưng con yểng của cậu… Khụ, là tôi không chăm sóc tốt. Nếu không, tôi bồi thường chút tiền cho cậu nhé…?”

Đinh Hạo trừng mắt: “Đậu Đỏ là tim là phổi của nội tôi đấy! Nếu nó thiếu một sợi lông, nội tôi sẽ đau lòng! Nội tôi đã lớn tuổi như vậy, không chịu nổi kích thích này đâu! Lý Thịnh Đông tôi nói cho cậu biết, đây không phải chuyện có tiền hay không! Đậu Đỏ mà gặp phải chuyện gì không may, đem cả nhà cậu ra bán cũng không bồi thường nổi!”

Lý Hoa Mậu ngồi cạnh thật sự suy nghĩ: “Bán căn hộ này, chắc là có thể bồi thường được thôi…”

Lý Thịnh Đông không vui: “Này này! Lý Hoa Mậu! Anh giúp ai vậy hả?! Đang trong trận chiến, có người lại thò khuỷu tay ra bên ngoài như anh sao?!”

Đinh Hạo không nghe bọn họ giải thích, để yểng nhỏ lại rồi rời đi. Trước khi đi còn để lại một câu, trong một tháng, nuôi yểng nhỏ béo mập rồi trả lại cho cậu! Bằng không, việc này không để yên!

Lý Hoa Mậu càng coi yểng nhỏ như đại gia mà hầu hạ, một ngày ba bữa cẩn thận chuẩn bị, buổi tối còn cùng nó đọc thơ diễn cảm: “…A, Hoàng Hà! Con sông rộng lớn hùng vĩ!” Những câu thơ anh sao chép thay thầy Từ, rốt cục đã phát huy công dụng.

Yểng nhỏ mặc kệ anh, nhìn ánh trăng bi thương ngâm tụng: “Gặt lúa – giữa trưa nắng!”

Lý Thịnh Đông bây giờ không dám đắc tội con chim này, hắn cũng sợ bà Đinh đau buồn sinh bệnh, nếu như vậy Đinh Hạo thể nào cũng liều mạng với hắn. Lưu manh Lý kiềm chế bản tính, kiên nhẫn chờ đợi yểng nhỏ được nuôi béo.

Một tháng sau, yểng nhỏ rốt cục thoát khỏi bóng ma thất tình, tràn đầy sinh lực trở về nhà Đinh Hạo.

Lưu manh Lý rưng rưng đưa tiễn, lúc giao lồng sắt vào trong tay Đinh Hạo, tha thiết dặn dò: “Đinh Hạo, lần tới! Không không! Không có lần tới nữa đâu! Nhé!”

Yểng nhỏ hiếm khi đại phát từ bi, đứng trong lồng nghiêng đầu nhìn Lý Thịnh Đông, nói một câu cát tường: “Chúc mừng phát tài!”

Lý Thịnh Đông cảm động, vươn tay vào chọc nó: “Coi như không bõ công nuôi mày!”

Đinh Hạo lắm miệng, hỏi một câu không nên hỏi: “Lý Hoa Mậu đâu?”

Lý Thịnh Đông vẫn chưa kịp trả lời, yểng nhỏ bên trong lồng sắt đã giành trước: “A… A a… Ưm? Y em gái mày ~~” Ba chữ cuối cùng, học rõ ràng.

Đinh Hạo nghe được không hiểu ra làm sao, Lý Thịnh Đông da mặt có dày hơn nữa vẫn cảm thấy hơi nóng nóng, nói câu tạm biệt xong liền nhanh chóng bỏ chạy. Lý Hoa Mậu? Lý Hoa Mậu đang nằm trên giường vẫn chưa dậy nổi đâu!

________Hoàn___________

Aaaaa, cuối cùng cũng đã type chữ Hoàn rồi, một chặng đường dài thật là dài…

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ Mân Mân, không biết nói gì hơn *ôm thật chặt*

Còn về dự án mới, Mân đã nhận được một số đề cử của các bạn, hu, nhưng phải nói rõ rằng là Mân hoàn toàn KHÔNG biết tiếng Trung, nên trình độ đọc QT cũng chỉ có hạn, may mắn là bản QT Tra thụ Mân kiếm được khá dễ hiểu, không rõ lắm nhưng có vẻ QT có những mức độ khác nhau :-ss Tạm thời trong những truyện các bạn đề cử Mân Mân chưa tìm được bộ nào Mân đủ khả năng làm cả, huhu.

Có 2 trường hợp:

1. Mân sẽ tiếp tục tìm kiếm bộ truyện Mân ưng ý cả nội dung và QT – đủ tự tin để edit nó hay nhất.

2. Cố gắng nghiên cứu cái QT khó hiểu kia và chọn 1 bộ các bạn đã đề cử.

Quyết định như thế nào thì cứ… từ từ nhé. Huhu, như đã nói, dạo này Mân Mân bận ghê lắm a :((((

Nhưng nhất quyết sẽ không khóa nhà hay bỏ nhà đâu, hì, yên tâm a ~

Một lần nữa, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho Mân, Bân Bân và Hạo Hạo ^^~

*cúi chào*

PN5 – Hạnh phúc

Phiên ngoại 5: tình yêu của yểng nhỏ (1)

20647__cats_p

Lúc Lý Hoa Mậu nhận được điện thoại, anh đang ở trong phòng chụp ảnh cho tụi trẻ con. Anh đội một chiếc mũ nhung hình chú ếch mắt to, ôm lỗ tai đi ra ngoài nhận điện thoại: “Alô? Lại làm sao vậy, không phải đã nói là chiều sẽ về rồi sao…”

Thanh âm ông chủ Lý bên kia thật buồn bực: “Nhanh về đi! Trong nhà lộn xộn lắm rồi!”

Căn nhà này, anh cùng Lý Thịnh Đông một chỗ. Mỗi lần thứ bảy, chủ nhật trường học được nghỉ, Tôn Thần cũng đến ở một đêm. Hôm nay trước lúc Lý Hoa Mậu đi còn cố ý chuẩn bị sẵn một bàn đồ ăn đặt trong nồi giữ ấm, bây giờ hẳn vẫn chưa thể ăn hết. Anh nghi hoặc, liền hỏi thăm: “Mâm cơm kia… Còn chưa đủ ăn sao?”

Lý Thịnh Đông lầm bầm không nói rõ, liên tục bảo anh về nhà: “Anh về trước đi, về rồi nói sau.”

Lý Hoa Mậu tận dụng thời gian nhanh chóng bắt tay vào chụp xong bộ ảnh, không còn cách nào khác, hôm nay anh làm cho khách quen. Vài người khách lúc trước rất thích ảnh của anh, cố ý hẹn thời gian để Lý Hoa Mậu chụp ảnh cho con mình thêm lần nữa.

Đứa nhóc lần này đã lớn hơn một chút, biết hé răng cười về phía ống kính máy ảnh, Lý Hoa Mậu bắt được vài biểu tình không tệ. Này so với lần đầu tiên chụp ảnh cho bé con tốt hơn nhiều, lúc ấy vừa bắt đầu còn phải phụ trách đánh thức bé đang ngủ… Nếu gọi không dậy, liền chụp ngủ.

Chụp ảnh trẻ em cũng rất tốt, đứa nhỏ nhà mình nhìn như thế nào cũng đáng yêu, loại ảnh gì chụp ra đưa qua cho ba mẹ liếc nhìn một cái, người làm ba mẹ đều ngây ngô cười trả tiền. Ba mẹ nhìn con của mình, giống như nhìn một hy vọng mới, cứ mãi vuốt ve ảnh chụp bé con cười thỏa mãn.

Lý Hoa Mậu nhìn cả nhà kia vui tươi hớn hở chọn ảnh chụp, chợt nhớ tới nhóc quỷ nghịch ngợm của nhà mình – Tôn Thần. Đứa nhỏ Tôn Thần này trưởng thành rất nhiều, bây giờ đã học tiểu học, ở nhà giống như một người đàn ông nhỏ, còn chủ động giúp anh làm việc. Đương nhiên, đối tượng học tập của nó không tốt lắm, theo Lý Thịnh Đông học một thân bộ dáng lưu manh. Vạn hạnh trong bất hạnh, đó là một lưu manh có vẻ có nguyên tắc.

Hơn nữa Tôn Thần tôn kính anh, đầu óc cũng thông minh, dạy gì đó cho nó chỉ cần một chút liền hiểu. Nếu tiếp tục đọc sách mười năm nữa… Nhất định là một lưu manh có văn hóa có tri thức. Vừa nghĩ đến đó, Lý Hoa Mậu lại bắt đầu ưu thương.

Lần này Lý Thịnh Đông gọi anh về nhà xác thật có nguyên nhân.

Đinh Hạo đến đây. Đinh Hạo còn mang đến nhóc yểng nhỏ. Yểng nhỏ rầu rĩ bị nhốt trong lồng sắt, đầu bị trọc một mảng, nhìn vô cùng mất tinh thần.

Đinh Hạo ngồi trên sô pha, chỉ vào chú yểng kia giải thích cho Lý Hoa Mậu: “Đây là yểng của bà nội tôi nuôi, trong nhà có việc nên phó thác cho tôi chăm sóc hai ngày. Ừm, nhưng nhà tôi không thả nó ra được…”

Lý Thịnh Đông ngồi ở một bên, cách cái lồng sắt kia thật xa, nghe Đinh Hạo nói vậy liền hừ mũi: “Đừng đùa Đinh Hạo, nhà của cậu còn lớn hơn cả nhà tôi! Nhà tôi còn có nhiều người hơn nữa…”

Tôn Thần bị làm người nhiều thêm tự giác giúp đỡ Lý Hoa Mậu gọt hoa quả cho khách, phương diện lễ nghi tốt hơn ông chủ Lý trước kia nhiều, nhưng chỉ cần mở miệng nói liền khiến người tức giận: “Chú Đinh ăn hoa quả đi, ăn nhiều cái này có thể chống lão hóa.” Cuối cùng còn nhìn Đinh Hạo, thật sự bồi thêm một câu: “Trên sách nói, chú ăn nhiều một chút đi?”

Đinh Hạo búng trán nó một cái! Năm đó ngay cả Lý Thịnh Đông cậu cũng đánh, còn sợ thằng nhãi con Lý Thịnh Đông nuôi sao? Thân thế là cái gì? Thân thế chính là lấy ra để bắt nạt người! Đinh Hạo ngồi ườn trên ghế sô pha, chỉ huy đứa nho đi lấy thìa cho mình: “Gọt sạch sẽ vào, bóc một nửa quả là được, đúng! Sau đó dùng thìa moi ra… Cho chú để làm gì? Chú không ăn cái này, con thay chú cho yểng nhỏ ăn đi.”

Tôn Thần ngoan ngoãn thành thật, quay đầu đi cho yểng ăn. Vật nhỏ trong lồng sắt kia giống hệt chủ nhân của nó không hề biết cảm kích, thò thò móng vuốt đẩy ra ngoài nói: “Hạo Hạo! Hạo Hạo không được mặc kệ!! Tai nạn chết người!!”

Đinh Hạo vỗ lồng sắt giáo dục yểng nhỏ: “Này, này, được rồi! Còn náo loạn nữa sẽ phạt mày.”

Yểng nhỏ miệng cọp gan thỏ, phải khuất phục trước cường quyền. Nó nghe thấy Đinh Hạo nói vậy, lập tức rụt móng vuốt lại, cúi đầu nhìn chiếc thìa mổ vài ngụm. Nó náo loạn ở nhà từ sáng sớm, đã đói bụng lắm rồi.

Lý Hoa Mậu bị yểng nhỏ chọc cười, đi qua xem nó ăn cái gì: “Vừa nhìn đã thấy nó đói bụng lắm rồi, mổ liên tục kìa. Đinh Hạo, các cậu không cho nó ăn sao?”

Đinh Hạo thở dài: “Thôi đừng nói nữa, nó đây là ở nhà bướng bỉnh, vừa bị Bạch Bân dạy dỗ xong. Tôi cũng muốn nuôi vài ngày, nhưng mấy ngày tới phải đi công tác, không thể hầu hạ nó được.”

Bạch Bân dạy dỗ yểng nhỏ cũng là có nguyên nhân. Yểng ta lúc vừa tới vô cùng náo loạn, nó từ nhỏ đã được nuôi thả trong nhà, sao có thể vào trong lồng sắt! Kể cả cái lồng chim lớn ngoài ban công nhà bà Đinh kia, cũng thường mở rộng cửa, vô cùng thoải mái.

Yểng nhỏ mãi tới khi mổ đầu mình trọc một mảng, mới chọc mềm tâm Đinh Hạo, liền thả nó ra. Yểng nhỏ đã đấu tranh lấy được tự do ăn uống no đủ, bắt đầu thị sát lãnh địa mới của mình.

Nó đi theo Đinh Hạo, bay nhảy vào phòng bếp.

Phòng bếp là một nơi vừa nguy hiểm vừa hạnh phúc, yểng nhỏ thừa dịp hai người kia ôm nhau cắn miệng, núp sau nguyên liệu nấu ăn mà ăn vụng đến vui vẻ. Chờ tới khi Đinh Hạo đến bắt nó, lúc này mới đập cánh ôm nửa gói hạt tiêu chạy trốn. Nhưng nó ngàn không nên vạn không nên làm một chuyện – yểng nhỏ đắc ý vênh váo, rải hạt tiêu bay vào trong mắt Đinh Hạo.

Cái này chọc tới đại thiếu gia Bạch, chưa bay được vài cái đã bị Bạch Bân bắt được, nhốt ngoài ban công. Cứ thế đến tận giữa trưa, Đinh Hạo nhìn yểng nhỏ co đầu rụt cổ đứng bên ngoài, cuối cùng vẫn không đành lòng. Yểng nhỏ rất bướng bỉnh, mấy ngày nay đi công tác cậu lại luyến tiếc đưa đến cửa hàng thú nuôi để người ta chăm sóc, vật nhỏ này kén chọn như vậy chắc chắn phải chịu khổ. Đinh Hạo quyết định cầm lấy lồng sắt, chuẩn bị sẵn sàng đưa đến nhà ông chủ Lý Thịnh Đông. Cậu cảm thấy tính cách cẩn thận của Lý Hoa Mậu, vẫn là đáng giá tín nhiệm.

Yểng nhỏ ăn xong thìa hoa quả kia, lại đá thìa ra bên ngoài, nghiêng đầu mong chờ được cho thêm nữa.

Lý Thịnh Đông chọc nó: “Thật sự là người nào nuôi chim đó! Đinh Hạo, nó giống cậu thật đấy, chưa từng thấy qua da mặt dày như vậy…” Hắn than thở nửa ngày, lại hỏi Đinh Hạo: “Chỗ các cậu không phải có người gọi Lý Hạ chuyên môn chăm sóc động vật sao? Chúng tôi cũng không rảnh, cậu để hắn giúp cậu nuôi đi.”

Đinh Hạo thở dài: “Yểng nhà chúng tôi ấy, không ăn thức ăn gia súc, mỗi lần cậu nấu cơm thì làm thêm một phần cho nó. Lý Hạ không thể được, hắn nấu cơm không quên đổ nước thì quên bật bếp, sao tôi có thể yên tâm!”

Lý Hoa Mậu cũng tỏ vẻ đồng ý, anh từng nhìn Lý Hạ nấu cơm, bát cơm ấy… Nói thật, ngay cả cho chú chó được gửi nuôi ở chỗ hắn nó cũng không thèm ăn. Lý Hoa Mậu nhìn yểng nhỏ lanh lợi này thật thích, nhịn không được hỏi thêm: “Đinh Hạo, nhà các cậu không phải có hai chú yểng sao? Sao lại đưa một con ra ngoài vậy.”

Đinh Hạo thò ngón tay vào chọc lồng sắt, thấy yểng nhỏ ăn ngon lành cũng an tâm, mấy ngày nay vật nhỏ cũng không ít lần náo loạn chuyện này: “Đậu Đậu mấy ngày nay toàn mổ nó, không cho nó ở bên người… Anh cũng biết, loại yểng này chỉ sống được có mười mấy năm thôi.” Đậu Đậu nhà bọn họ, xem như sống lâu.

Lý Hoa Mậu nghe cậu nói, trong lòng cũng khó chịu theo, không hỏi thêm gì nữa. Vươn tay chọc chọc yểng nhỏ: “Vậy cứ để chỗ tôi đi, ừm, tốt nhất là viết vài chuyện cần chú ý sẵn. Tôi chưa từng nuôi yểng, không biết nó thích ăn cái gì…”

Mấy lời này của Lý Hoa Mậu xem như nói thẳng vào lòng Đinh Hạo, cậu lập tức rút từ trong túi áo ra một tờ giấy, đưa cho Lý Hoa Mậu: “Đã viết sẵn rồi, nó chỉ hơi kén chọn đồ ăn một chút, không còn gì khác! Rất dễ nuôi!” Đinh Hạo thậm chí còn cổ vũ Lý Hoa Mậu thân cận với yểng nhỏ một chút: “Đây là yểng nhà chúng tôi nuôi từ nhỏ, không sợ người, anh nói chuyện với nó còn có thể trả lời lại nữa!”

Lý Hoa Mậu nghe vậy liền hứng thú, ghé qua nói chuyện với vật nhỏ: “Xin – chào – ” Anh sợ yểng nhỏ nghe không hiểu, cố ý thả chậm tốc độ nói.

Yểng nhỏ trở mình xem thường, học Đinh Hạo phát ra thanh âm phun hạt dưa: “Biến-!!”

Lý Hoa Mậu lập tức hiểu, con yểng này chẳng những kén ăn, tính tình còn không tốt.

Nói tóm lại, yểng nhỏ xem như tạm thời phó thác cho nhà ông chủ Lý.

Hai ngày đầu có vẻ yên bình, yểng nhỏ ăn uống không tệ, Lý Hoa Mậu mỗi lần đều làm riêng cho nó một phần đồ ăn mới. Thể theo yêu cầu của Đinh Hạo, dùng bột xương cá thức ăn gia súc hiệu Lý Gia, nghiền nhỏ chậm rãi đút cho vật nhỏ kia ăn. Lúc mới bắt đầu sợ nó không chịu ăn, còn cố ý thêm vào nước trái cây, bột đậu xanh, mật ong, thịt bò, biến đổi đa dạng dần dần thay thế thức ăn gia súc vào.

Lý Thịnh Đông ở bên cạnh nhìn không vừa mắt: “Nó còn ăn ngon hơn cả tôi!”

Lý Hoa Mậu đang đùa giỡn nói chuyện với yểng nhỏ, nghe Lý Thịnh Đông nói vậy cũng không thèm quay đầu: “Cậu có thể có tiền đồ chút được không? Ngoại trừ so sánh với Tôn Thần, bây giờ còn so với cả chim chóc…”

Lời này nhắc nhở Lý Thịnh Đông, đợt cuối tuần Tôn Thần ở đây, bọn họ không tiện làm chuyện đó, bây giờ chẳng có gì cố kỵ, liền quyết đoán khiêng Lý Hoa Mậu vào thẳng phòng ngủ: “Hai ngày nay anh nghỉ ngơi đủ rồi đúng không? Tối hôm nay làm.”

Trong tay Lý Hoa Mậu còn cầm gói thức ăn gia súc, lúc bị Lý Thịnh Đông ném lên giường, tay còn giơ cao: “Đợi lát nữa đi! Cậu chờ tôi buông…”

Cuối cùng cũng chỉ kịp đặt trên ngăn tủ đầu giường.

Ông chủ Lý tuổi trẻ khí thịnh, thân thể khỏe mạnh, đang ở trong thời kỳ nhiệt huyết nhất trong cuộc đời. Thân thể Lý Hoa Mậu dần dần bị hắn khai phá, hai người ở trên giường vô cùng ăn ý, một người không thèm hé răng chỉ vùi đầu làm, một người cắn gối đầu ô ô nghẹn thanh âm.

“Ưm… Lý Thịnh Đông, tôi, a…”

“A?”

“Ưm…”

“Ưm??”

Lý Hoa Mậu thoáng phân tâm, anh cảm thấy thanh âm này rất kỳ quái, nhịn không được quay đầu lại đẩy Lý Thịnh Đông: “Cậu… Làm cái gì thế… Đây là…”

Lý Thịnh Đông từ phía sau ôm chặt lấy anh yên lặng vận động, đã sắp đến giây phút khoái lạc nhất rồi, làm sao nghe thấy thanh âm gì chứ. Nhưng Lý Hoa Mậu uốn éo như vậy, lại khiến hắn cảm nhận ra tư vị mới mẻ, cúi đầu hôn anh, còn bắt đầu buông lời hạ lưu: “Tôi đây không phải đang làm… Anh sao!” Nói xong đâm một cú thật sâu.

Lý Hoa Mậu bị hắn thình lình đâm vào, ôi một tiếng.

Lần này bên cạnh lại có thanh âm, vẫn như trước chỉ học một chữ: “Ôi?!”

Hai người trên giường đều dừng, bọn họ quay đầu nhìn tủ đầu giường, một chú yểng nhỏ đang đậu trên đó, nghiêng đầu nhìn hai người: “Y?”

Y em gái mày.

Lý Thịnh Đông mặt biến đen, hắn thật vất vả nhịn vài ngày mới có thể ăn thịt, bên cạnh còn có thứ nửa đêm đến phối âm! Này mẹ nó còn quang minh chính đại xem, mày không biết cái gì là ý tứ sao?!

Yểng nhỏ nhảy sang bên cạnh, tiếp tục nghiêng đầu xem, nó cảm thấy rất có ý tứ.

______________

Xin chào mọi người ~~~

Huhu, biến mất 1 quãng thời gian rồi, nhớ mọi người quá chừng :(((((

Dạo này Mân Mân bận rộn lắm a~ huhu, năm cuối rồi, sắp phải ra trường tự đi làm rồi, cần nỗ lực học tiếng anh và đi thực tập và vân vân… túm lại là quay cuồng a @@~

Nhưng sẽ không drop hay bỏ quên nhà đâu, hứa *ôm ôm lấy động lực*

PN4 – Hạnh phúc

Phiên ngoại 4: Một người bạn của con

130093__kitten-toe-eye-ben-torode_p

Đinh Hạo đưa Lý Hạ đi chào bà Đinh, đúng lúc gặp phải Trương Dương đang vội vàng tới khám sức khỏe cho bà. Trương Dương ở nhà nhưng vẫn đeo gọng kính kim loại mảnh khảnh của mình, thoạt nhìn giống như một tên nhã nhặn bại hoại, cười cũng âm hiểm,… Đây là cái nhìn có chứa một ít cảm xúc cá nhân.

Nguyên nhân không phải lỗi tại anh, là do đại thiếu gia Bạch không thích người khác tiếp xúc thân thể Đinh Hạo, huống chi là bác sĩ Trương Dương tình địch năm nào. Người còn lại càng không nói tới, Đinh Hạo vừa nhìn thấy Trương Dương liền có cảm giác mông đau, cậu thật sự là bị Trương Dương kiểm tra tới phát sợ, hằn sâu ám ảnh cả thể xác và tinh thần rồi.

Bà Đinh rất điềm nhiên, bà để Trương Dương đo xong huyết áp, lại hỏi thăm vài chuyện thường ngày, rồi mới đánh giá quần áo của anh rồi góp ý: “Trương Dương à, con nên giống Hạo Hạo, mặc chút quần áo màu sắc đi! Con xem xem, không phải đen thì toàn trắng, quá cứng nhắc!”

Trong suy nghĩ của bà không hề ý thức được phong cách của cháu trai mình không phải ai cũng hợp nổi, bà cảm thấy người trẻ tuổi trên đời này đều nên coi Đinh Hạo làm chuẩn, Hạo Hạo bảo bối nhà bà mới là tốt nhất! Phần tự hào tận xương này thật sự là đặc trưng của nhà họ Đinh, người bên ngoài muốn học cũng học không nổi.

Trương Dương tính tình rất tốt, cười cười thu thập dụng cụ khám bệnh, tiếp lời bà Đinh: “Đinh Hạo lớn lên giống bà, mặc cái gì cũng dễ nhìn. Con mà học theo có khi chẳng ra cái gì đâu!”

Bà Đinh nhanh chóng an ủi anh: “Không sợ, bề ngoài con không đẹp trai bằng Hạo Hạo, nhưng cũng…”

Lý Hạ ở bên cạnh chớp mắt, trước kia hắn từng nghe kể về bà Đinh, hôm nay lần đầu tiên gặp mặt, nhưng có thể cảm nhận rõ nét được phần tình cảm cưng chiều ấy. Lý Hạ cảm thấy bà Đinh còn cưng chiều Đinh Hạo hơn cả Bạch Bân.

Bà Đinh nói chuyện xong với Trương Dương, liền nhìn thấy Lý Hạ, ngẩng đầu lên nhìn hắn: “A, ai vậy?”

Lý Hạ cúi người: “Con chào nội! Con là bạn học của Đinh Hạo ạ!”

Bà Đinh ‘ừm’ một tiếng, bảo bọn họ ngồi xuống: “Đến thật đúng lúc, hôm qua vừa làm thịt hun khói, chúng ta nếm thử chút đi! Trương Dương à, nhanh bảo mẹ con đừng bận rộn ở phòng bếp nữa, mang thịt hun khói tới đây chúng ta cùng ăn đi!”

Trương Dương đáp ứng, đi vào phòng bếp. Mẹ Trương Dương thường xuyên tới đây chăm sóc bà Đinh, hơn nữa từ sau khi Trương Dương tốt nghiệp liền kiên quyết không lấy tiền công của Đinh Hạo nữa. Cảm tình của cô và bà Đinh rất tốt, lại vô cùng cảm kích với giúp đỡ hồi trước của Đinh Hạo, luôn miệng nói chiếu cố bà Đinh là chuyện đương nhiên.

Bạch Bân đi treo áo khoác của mọi người xong, thật tự nhiên ngồi xuống cạnh Đinh Hạo. Đinh Hạo đang ăn táo ngâm rượu, thấy Bạch Bân ngồi xuống liền thuận tay đút anh một quả: “Rất ngon… Thử một quả nhé?”

Bạch Bân thật tự nhiên cắn, táo ngâm rượu từ lâu đã ngấm, cắn hai miếng liền thấy miệng đầy hương rượu.

Bà Đinh cầm album ảnh trước đây của Đinh Hạo cho mọi người xem, chỉ vào từng tấm ảnh lật ra cười vui vẻ giải thích cho mọi người, tình cảm cưng chiều không cần nói cũng thể hiện rõ.

“Đây là lúc Hạo Hạo ba tuổi, khi đó đang mốt mặc áo lụa nhỏ đội mũ quả dưa, liền cố ý làm cho nó một bộ” Bà Đinh chỉ vào tấm ảnh, mắt cười đến nheo lại: “Ôi, thật sự là rất đẹp!”

Lý Hạ ăn một quả táo ngâm rượu, lại cắn miếng thịt hun khói Trương Dương mang đến, chỉ vào một tấm ảnh: “Nội, sao tấm này chụp không có mặc quần áo vậy?”

Đinh Hạo đang muốn lật trang đó qua, nghe Lý Hạ hỏi vậy liền không vui: “Lý Hạ, ăn của cậu đi! Nhiều món như vậy vẫn không chặn được miệng cậu sao!”

Lý Hạ liên tục ăn thịt hun khói đầy miệng, ngọt thơm vừa miệng ăn rất ngon, nhưng vẫn không chịu bỏ qua mối quan tâm của mình: “Thật sự không mặc gì mà…”

Trương Dương ngồi bên cạnh, cũng rất hứng thú lắng nghe, anh đã tới đây nhiều lần, nhìn thấy không ít ảnh cũ, nhưng lần đầu gặp tấm này.

Bà Đinh ngữ khí đắc ý, giải thích nghi hoặc cho mọi người: “Lúc chúng ta ra khỏi cửa, dặn dò Hạo Hạo, nói nhóc con ấy trăm ngàn lần không được làm bẩn, rách quần áo. Hạo Hạo nhà chúng ta từ nhỏ đã thông minh, cái đầu nhỏ xoay chuyển nhanh hơn tất cả mọi người, chơi một vòng, liền trần truồng chạy về. Còn nói với ta ‘Nội, vừa ra khỏi cửa con liền cởi sạch quần áo, không làm hỏng một tẹo gì luôn’…”

Một vòng người chung quanh cười phá lên, Lý Hạ thiếu chút nữa bị nghẹn thịt hun khói, ngay cả Bạch Bân cũng cười thành tiếng. Đinh Hạo quẫn bách: “Này này này! Đừng cười, có ai trước kia chưa từng trần truồng bao giờ đâu… Còn cười à! Lý Hạ, cậu đang làm gì đấy? Tôi cảnh cáo cậu, không được lấy di động chụp lại đâu!”

Lịch sử Đinh Hạo trần truồng thật ngắn ngủi, nhưng chỉ ngắn ngủi một hồi như vậy, còn bị chụp lại bằng chứng. Bây giờ điều cậu có thể làm chỉ là cố hết khả năng ngăn cản Lý Hạ lần thứ hai chụp lại bằng chứng và đem đi tuyên truyền…

Bạch Bân thừa dịp Đinh Hạo đấu tranh với Lý Hạ, ghé qua nói vài câu với bà Đinh, chụp dự bị lại tấm ảnh này.

Trương Dương ở bên cạnh tiếp tục lật xem, các thời kỳ Đinh Hạo dần lớn lên hiện ra vô cùng sống động, có hu hu khóc lớn, có rưng rưng nước mắt bị chấm một chấm đỏ trên trán để chụp ảnh, có lè lưỡi nhăn mặt bướng bỉnh,… Thường thường trong ảnh chụp mọi người chỉ có thể thấy nửa thân mình. Đinh Hạo lúc trước quá mức hoạt bát, không giữ chặt thì trong nháy mắt cậu có thể chạy mất tiêu!

Lật sang một trang, liền thấy được Đinh Hạo đã quy củ hơn một chút. Ăn mặc sạch sẽ hơn nhiều, tóc cũng vuốt lại gọn gàng, giống một cậu nhóc dễ thương, phía sau Đinh Hạo, bên người đã bắt đầu có bóng dáng Bạch Bân.

Ngón tay đang lật trang của Trương Dương tạm ngừng lại, anh nhìn ai người trong tấm ảnh kia, từ nhỏ đến lớn luôn thân mật, giống như không thể chen vào một ai khác. Cho dù là người thân hay bạn bè, đều không thể chen chân vào loại thân mật này được.

Lý Hạ ở lại nhà bà Đinh ăn cơm, tên này liên tục xới cơm ăn thật nhiều, thành công lấy lòng hai người phụ nữ đang ngồi. Bà Đinh thích Lý Hạ ngay thẳng, mẹ Trương thích Lý Hạ khen người khác vô cùng điêu luyện, liên tục bị Lý Hạ nói tới ngượng ngùng.

Mẹ Trương chủ động gắp đồ ăn cho Lý Hạ: “Đến đến đến, Lý Hạ ăn thêm miếng gà đi? Món này ngon lắm đó.”

Trương Dương ở bên cạnh nửa đùa nửa thật chen vào một câu: “Cái này trước kia là phúc lợi của con, bây giờ bị mất rồi!”

Mẹ Trương bị chọc cười, cũng gắp một đũa cho Trương Dương: “Nuôi con ăn nhiều năm như vậy mà chẳng nói được câu nào dễ nghe! Này, ăn đi!”

Yểng nhỏ nhát gan, thấy nhiều người vẫn không dám ra đây, lúc này ăn cơm mới bay qua tìm đồ ăn. Nó biết Đinh Hạo, đập cánh bay qua mổ tóc Đinh Hạo một ngụm: “Hạo Hạo! Phát tài, phát tài!”

Lý Hạ nhìn yểng nhỏ nói chuyện mắt sáng bừng, thanh âm này bắt chước thật giống Đinh Hạo, nhắm mắt lại không nhìn có khi còn tưởng Đinh Hạo đang nói chuyện ấy chứ!

Yểng nhỏ nhảy qua nhảy lại trên vai Đinh Hạo, nói xong ‘Phát tài’ còn nói ‘Năm mới hạnh phúc’, ầm ĩ đòi ăn. Đinh Hạo cho nó một miếng lòng đỏ trứng nhỏ, yểng nhỏ ăn xong lại đi xem Bạch Bân. Thấy Bạch Bân không ngẩng đầu nhìn nó, chỉ lo bóc vỏ tôm cho Đinh Hạo, lại quay đầu nhìn những người khác.

Yểng nhỏ quen thuộc với Trương Dương, nhảy nhót đi qua nghiêng đầu nhìn anh.

Trương Dương chọn một chút đồ ăn cho nó, yểng nhỏ dùng móng vuốt chọn qua chọn lại, duyệt được vài miếng liền mổ ăn.

Bà Đinh ngồi đối diện cười mắng: “Đậu Đỏ thật lười! Trước khi lúc ăn còn nói cát tường, bây giờ được khen nhiều, không thèm nói lời nào, còn học được kén chọn…”

Yểng nhỏ đang cọ xát ở một góc bàn ăn, nghiêng đầu nhìn Trương Dương nói: “Mua đậu xào, ăn ngon ngon?”

Trương Dương cười xoa đầu vật nhỏ, cự tuyệt yêu cầu của nó: “Không cho phép bỏ cơm, nhanh ăn đồ của mình đi.”

Tầm giữa chiều Trương Mông cũng tới đây, cô tới đưa thiệp mời. Trương Mông đã trưởng thành, sau khi tốt nghiệp tự mình tìm một công việc, làm lễ tân ở một khách sạn năm sao tại địa phương. Công việc này làm không dễ, khó tránh khỏi nhiều va chạm, đôi khi khách hàng uống rượu mắng vài câu cũng phải chịu đựng. Trương Mông trải qua thời gian, rõ ràng trở nên thành thục hơn rất nhiều.

Đây là trải nghiệm của cuộc sống, ai ai cũng đều có chuyện cũ không muốn nhắc lại, nhưng cố tình lại không thể xóa nhòa.

Trương Mông lần này ăn mặc rất trang trọng, bên cạnh đi theo một người đàn ông tướng mạo hàm hậu, hai người mang theo bao lớn bao nhỏ đến thăm bà Đinh. Người đàn ông kia không giỏi nói chuyện, nhìn có vẻ câu nệ, là một người thành thật.

Thời gian Trương Mông ở lại khá ngắn, trong lúc đó còn cố ý gọi Đinh Hạo một mình đi ra nói chuyện mấy câu. Cô sắp kết hôn, có vài chuyện không nói ra sẽ không thoải mái: “Đinh Hạo, chị nói với em chuyện này. Em nghe xong… Tát chị mấy cái cũng được, chị tuyệt đối không đánh trả, cũng không khóc.”

Đinh Hạo nhướng mày bảo cô tiếp tục nói.

Trương Mông chậm rãi mở miệng: “Lúc em đang học trung học, nội bệnh tình nguy kịch phải nằm viện, thật ra nguyên nhân là do chị. Khi đó vờ ngớ ngẩn, luôn cảm thấy nội thương em không thương chị… Hơn nữa, ba chị ở nhà cũng thường nói nội đổi hai gian nhà này, một cái là cho nhà các em, một cái cho nhà Đinh Hoằng, chị nghe xong không phục, chị cảm thấy là vì em mua thuốc cho nội, dỗ nội cao hứng mới như vậy…”

Đinh Hạo tựa vào ban công nhìn cô, nhìn Trương Mông khép hờ mắt tiếp tục nói.

“Chị muốn đối tốt với nội, hy vọng nội cũng thích chị. Chị đến hiệu thuốc, ở đó cũng có loại thuốc em mua cho nội, hai loại chai, chị chọn cái giá rẻ hơn mua… Chị giấu đi thuốc của em, để nội uống thuốc chị mua…” Thanh âm Trương Mông run rẩy, nức nở giải thích với Đinh Hạo: “Thật xin lỗi! Chị thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện ấy… Về sau chị nói với nội, nội tha thứ cho chị, còn bảo chị đừng nói cho em… Nhưng mà Đinh Hạo, chị nghẹn nhiều năm không nói như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu.”

Chuyện này là một khối tâm bệnh của Trương Mông, cô trải qua những tháng ngày tuổi trẻ không biết gì, càng đi tới trước, càng hiểu được lý lẽ, càng biết chính mình khi đó sai lầm như thế nào. Kết hôn xem như là bắt đầu một cuộc sống mới, Trương Mông mang theo tâm tình sám hối, thú tội, nói hết những chuyện đã ẩn chứa trong lòng bao năm: “Được rồi, Đinh Hạo nếu nổi giận cứ tát chị, chị…”

Đinh Hạo ngắt lời cô, hỏi sang một vấn đề hoàn toàn khác: “Khi nào thì kết hôn?”

Trương Mông sửng sốt, nhưng vẫn trả lời: “Cuối tháng này.”

Đinh Hạo tính tính một chút, ừm một tiếng: “Lúc đó tôi hết hạn nghỉ phép rồi, để xem đã, sẽ cố gắng sắp xếp về đây một chút.” Liếc mắt nhìn Trương Mông đang choáng váng, Đinh Hạo cười cười chỉ người đàn ông đang thành thật ngồi phòng khách kia, dặn dò: “Chị giúp tôi nói với anh ấy, người nhà họ Đinh, tuyệt đối không cho khóc về nhà mẹ đẻ! Bằng không không tha cho hắn đâu!”

Trương Mông mắt đỏ hồng rốt cục nhịn không được rơi nước mắt: “Chị, chị cũng biết tính tình chị không tốt, chọn một người thành thật… Ô ô, Đinh Hạo… Thật xin lỗi… Chị trước kia rất, rất… Ô ô!”

Đinh Hạo an ủi cô, cho dù như thế nào, một người đã trưởng thành vẫn sẽ khiến người khác vui mừng.

Đinh Hạo sợ ảnh hưởng đến bà Đinh nghỉ ngơi, liền trở về làng du lịch. Cậu nghĩ trong khách sạn còn nhiều phòng trống vô dụng như vậy, quyết định mời Trương Dương và dì Trương cùng nhau qua. Dì Trương muốn ở lại chăm sóc bà Đinh, bảo Trương Dương đi theo bọn họ: “Đều là người trẻ tuổi, nên ra ngoài tụ tập nhiều một chút.”

Lần này trở về vẫn ngâm suối nước nóng riêng, Lý Hạ có đề nghị tắm suối nước nóng ngoài trời tập thể, bị Bạch Bân vô tình cự tuyệt.

Trương Dương tính tình tốt, không có ý kiến gì với chuyện này, cười thu thập một chút rồi đi vào suối nước nóng. Anh tắm xong còn đi mát xa, làng du lịch suối nước nóng mời chuyên gia vật lý trị liệu thật không tệ, xoa bóp rất giỏi, thật sự có thể thả lỏng gân cốt giảm bớt mệt nhọc.

Trương Dương nằm úp sấp một lát chợt nghe tiếng cửa giấy bị kéo ra, còn có thanh âm quen thuộc gọi mình: “Trương Dương, lát nữa sang chỗ chúng tôi đánh bài đi? Mấy người Đinh Húc cũng đến, đúng lúc vừa một bàn…”

Trương Dương cầm kính mắt lên, hơi nước bám đầy mặt kính, trên lông mi cũng ướt sũng, nheo mắt nhìn Đinh Hạo: “Đi, nhưng mà tôi không giỏi đánh bài đâu.”

Đinh Hạo ngồi xuống nói chuyện với anh, nhìn người ta cởi trần nửa thân mình vẫn không hề ngại ngùng: “Đừng đừng, nếu anh lợi hại thì tôi biết thắng ai chứ? Chỉ trông cậy vào anh ngáng chân mấy người Đinh Húc thôi! Anh nhớ kỹ đó, anh là gián điệp chúng tôi phái qua…”

Trương Dương nằm đó bật cười, góc nhìn từ sườn mặt rất được, mang chút vẻ đẹp âm nhu. Nhưng từ ánh mắt khẽ nheo lại kia, cùng thân thể thon dài kiện mỹ, hoàn toàn không thể nhìn ra hơi thở nữ tính, điểm duy nhất tương đồng chính là, đều rất lôi cuốn.

Đinh Hạo nói vài câu lại bắt đầu đánh giá người ta, ghé qua thì thầm hỏi vài câu, thấy Trương Dương lắc đầu còn vô cùng kinh ngạc: “Vẫn chưa tìm được ai sao? Trương Dương, luôn tìm thức ăn ăn không tốt cho thân thể đâu…”

Trương Dương bật cười, nhưng không trả lời cậu, mặc kệ cậu hiểu lầm. Nghe Đinh Hạo nói nửa ngày, lần này không nhanh không chậm bỏ một câu: “Tôi có người mình thích.”

Đinh Hạo ‘a’ một tiếng, hiểu được: “Anh chắc chắn là đơn phương tương tư rồi! Người ta không để ý tới anh đúng không? Chậc, anh còn có ngày hôm nay cơ đấy, hồi học đại học tôi còn nghe nói có vài người khóc nháo với anh…”

Trương Dương đẩy đầu cậu ra, nói sang chuyện khác: “Đinh Hạo, tiền thuê phòng của cậu tôi đã chuẩn bị xong. Đúng lúc cậu trở về, mai trả cho cậu nhé.” Nơi ở của nhà Trương Dương bây giờ vẫn là căn nhà Đinh Hạo cho bọn anh thuê, nhiều năm như vậy, mỗi năm chích ra vài trăm đồng tiền thuê. Vài lần Trương Dương muốn đưa thêm, đều bị Đinh Hạo nói một câu ‘hồi môn thì đưa’ lảng tránh, anh cũng biết là Đinh Hạo muốn giúp anh, vẫn đợi tới nay đã dư dả một chút mới trả cậu.

Đinh Hạo vẫn đắm chìm trong chuyện bát quái, không hề tích cực với chuyện này: “Cái đó không vội, không phải anh còn muốn mua xe sao? Cứ dùng trước đi.”

Trương Dương nghe một câu của cậu khiến tâm ấm áp: “Tôi còn có, đủ dùng.”

Đinh Hạo cọ qua cọ lại không chịu đi, trong ánh mắt đều là khát khao học hỏi, cậu vô cùng muốn biết là ai đã khiến Trương Dương động phàm tâm: “Anh nói cho tôi biết đi, người anh thích là ai vậy? Tôi có quen không?”

Trương Dương nằm đó tiếp tục hưởng thụ, cười cong khóe mắt: “Không nói cho cậu.” Mãi tới khi Đinh Hạo đi rồi anh vẫn không nói là ai.

Trí nhớ đã trở nên mơ hồ lại chợt rõ ràng, rõ ràng không nhớ rõ khung cảnh lúc đó, nhưng lại vô cùng khắc sâu cuộc đối thoại ấm áp ấy.

… Trương Dương, anh học y đi? Học y tốt lắm! Tôi đã hỏi thăm rồi, tiền lương rất cao, đủ cho anh và mẹ sống những ngày tốt nhất.

… Chúng ta thân thiết như vậy, nếu tương lai anh làm bác sĩ, nhớ chữa bệnh cho nội tôi, làm bác sĩ gia đình cho nhà tôi nhé! Trương Dương, anh nhất định phải tri ân báo đáp, không những phải báo đáp, hơn nữa phải báo đáp triệt để, biết không?

Trương Dương, người anh thích là ai vậy?

Là một người, không thể nói cho cậu biết đâu.

Người nằm úp sấp thoáng lật người, ý bảo cần đứng dậy, lúc trước anh đã đồng ý với Đinh Hạo cùng nhau đi đánh bài. Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng mát xa vật lý trị liệu, như đang buông xuống cái gì đó, hoặc như là trút bớt gánh nặng đeo trên lưng. Người còn sống đã không dễ dàng, có thể nhìn được người mình thích nhất nở nụ cười tươi, thì có gì không tốt đâu?

Đinh Hạo, chúc phúc cậu cả đời vui vẻ, luôn luôn hạnh phúc.

PN3 – Hạnh phúc

Phiên ngoại 3: Suối nước nóng [3]

cats-cat-cute-hugging-sleeping-toy-world-collection-371051

Vài ngày nghỉ phép suối nước nóng, Đinh Hạo an dưỡng tốt hay không không nhìn rõ lắm, nhưng Bạch Bân thì lại an dưỡng đến mặt mày hồng hào. Bọn họ không thường ra ngoài, ngày nào cũng ở trong phòng, dành thời gian cho việc gì đó mà ai cũng biết.

Không bao lâu sau, khách không mời mà đến đã tới.

Tên này chuyên môn tìm đến Đinh Hạo, lần này còn ném cho Đinh Hạo một món hành lý khổng lồ.

Lần này Lý Thịnh Đông về đón lễ mừng năm mới, mẹ hắn liên tục thúc giục bảo hắn mang Lý Hoa Mậu cùng về ăn bữa cơm đoàn viên, lần này hắn liền đem Lý Hoa Mậu về nhà.

Lý Hoa Mậu đứng phía sau vô cùng thiếu tự nhiên, anh chưa chuẩn bị tốt tinh thần đến nhà Lý Thịnh Đông, trên đường về nhà đã mấy lần có ý đồ chạy trốn, đều bị dùng vũ lực trấn áp. Nếu không ngại món đồ trang trí to đùng trên xe kia, ông chủ Lý có lẽ còn muốn làm anh luôn trên xe cũng không chừng!

Rốt cục thì vật to lớn chướng mắt cũng đến được mục đích, Lý Thịnh Đông khẩn cấp đưa tới cho Đinh Hạo, đá đá tên kia lên phía trước, còn tranh công với Đinh Hạo: “Đinh Hạo! Tôi giúp cậu mang người đến rồi, một đường ăn không uống không… Tôi bảo này, đàn em của cậu thật giỏi, ăn bánh bao một mạch 4, 5 cái không chớp mắt, chậc!” Lý Thịnh Đông liếc mắt nhìn Đinh Hạo, ý vị thâm tường nói: “Các cậu học cùng một ngành đúng không? Là chuyên ngành ăn uống à?”

Đinh Hạo thình lình thấy Lý Hạ cũng kinh ngạc, thấy Lý Thịnh Đông nói một tràng xong muốn bỏ đi liền vội vã ngăn hắn lại: “Cậu đợi đã! Ai bảo cậu mang đến cho tôi? Tôi không cần, mang đi! Mang đi!”

Lý Hạ đứng bên kia hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn Đinh Hạo, ôm ba lô của mình giống như chú chó lớn ngoan ngoãn đáng thương: “Đàn anh, không phải anh bảo khi chúng tôi nghỉ thì đến tắm suối nước nóng cùng anh sao…”

Đinh Hạo vỗ trán, cậu nhớ ra rồi, lúc trước thầy Từ nói phải đi du lịch, cậu liền thuận miệng buông một câu như vậy. Đinh Hạo nhìn quanh quất, không thấy bóng dáng những người khác, lại hỏi Lý Hạ: “Bọn họ đâu? Thầy với mọi người không tới à?”

Lý Hạ có chút ngại ngùng: “Tôi đến hơi sớm, thầy bảo bọn họ vài ngày nữa sẽ tới.”

Vài ngày nữa là lễ mừng năm mới, ai thèm tới chứ! Đây là người một nhà trêu chọc Lý Hạ cho vui, nhưng mà tên này thật ngốc, cứ thế cắm cổ chạy thẳng đi tìm nơi nương tựa là cậu. Đinh Hạo thấy Lý Hạ kia trông thật tội nghiệp, đoán rằng một đường đi này chắc không ít lần đã bị Lý Thịnh Đông mắng mỏ, Đinh Hạo cùng Lý Hạ dù sao cũng là anh em cùng khoa, nói thế nào cũng nên hỗ trợ một phen.

Đinh Hạo gật đầu với Lý Thịnh Đông, ý bảo hắn đi đặt phòng cho Lý Hạ: “Lý Thịnh Đông, phiền cậu một chút, làm người tốt thì làm cho trót, giúp Lý Hạ nộp chút tiền thuê nhà đi!”

Lý Thịnh Đông không vui, hắn một đường mang theo trói buộc Lý Hạ này không biết đã đánh mất bao nhiêu lạc thú, nay còn phải nộp tiền thuê nhà giúp tên ngốc này ư? Đầu hắn bị cửa kẹp mới đi. Lý Thịnh Đông quyết đoán lắc đầu từ chối: “Mặc kệ! Cậu tự nộp cho hắn đi!”

“Tôi là được người khác mời đến, trên người không mang tiền mặt, cậu giúp đỡ chút đi!” Đinh Hạo thấy Lý Thịnh Đông vẫn đang lắc đầu, lập tức xoay sang nói chuyện với Lý Hoa Mậu: “Lý Hoa Mậu, anh có biết ai mời tôi tắm suối nước nóng không? A, đúng rồi, anh cũng quen đó, chính là hải quan Đinh Húc lần trước! Đinh Húc anh biết đúng không? Tôi nói cho anh biết nhé, hồi trung học…”

Lý Thịnh Đông vươn tay choàng bả vai Đinh Hạo, nhanh chóng cắt ngang lời cậu muốn nói: “Này này! Không phải chỉ là tiền thuê nhà thôi sao! Đinh Hạo, đi, anh đây thanh toán cho cậu…”

Đinh Hạo một bên đi theo Lý Thịnh Đông, một bên nghiêm túc làm rõ với hắn: “Không phải nộp cho tôi, là cho Lý Hạ. Tôi không thiếu của cậu đâu!”

Lý Thịnh Đông bề ngoài kề vai sát cánh, bên trong hận không thể bóp chết cậu! Gương mặt miễn cưỡng bày ra vẻ tươi cười, nghiến chặt răng nói: “Đinh Hạo, cậu không thể giữ miệng tích chút phúc đức sao!”

Đinh Hạo cười tủm tỉm liếc nhìn hắn: “Tùy xem tình huống.”

Bạch Bân đứng cửa nhìn bọn họ đi vào thang máy, cũng không trông theo nữa, bảo Lý Hoa Mậu và Lý Hạ vào phòng, lấy từ trong tủ lạnh ra chút đồ uống cho hai người: “Chỉ có cái này và bia, nếu hai người đói, hay chúng ta đến nhà ăn ăn gì đó nhé?”

Hai vị này phản ứng vô cùng nhanh nhẹn, nhưng động tác lại đối lập nhau hoàn toàn. Lý Hoa Mậu lắc đầu từ chối, liên tục nói mình đã ăn no. Lý Hạ lại thật thà, rưng rưng nước mắt nhiệt liệt ủng hộ.

Bạch Bân nhìn bọn họ như vậy, nở nụ cười: “Không cần khách khí, Đinh Hạo cùng đi học với mọi người, bình thường còn phải nhờ hai người chăm sóc nhiều. Lần này tôi mời khách, xem như cám ơn chiếu cố lúc trước của các cậu, cũng hy vọng hai người về sau tiếp tục giúp đỡ em ấy.”

Previous Older Entries